Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (phần 13)

Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (phần 13)

Chương 5 (phần 3). Cơn ác mộng với một kết thúc có hậu​

Mặc dù Ćirić, Roher, Arnau và tôi đã không tham dự trận đấu đó, nhưng Sonny Anderson đã cất giữ cho chúng tôi những chiếc áo đấu kỷ niệm trong chiến thắng trước Alaves và áo ăn mừng chức vô địch. Những chiếc áo này hiện đang được lưu giữ trong viện bảo tàng Agel Moore.

Tôi phải tuân thủ theo sứ mệnh đã được sắp đặt, và ngoan ngoãn ngồi xem trận đấu quyết định trên TV. Sau khi chiến thắng, tôi thậm chí không ăn mừng sự kiện này, bởi vào 17 giờ sẽ là trận đấu “của tôi”. Vâng, cuối cùng Salanmanca đã phá hỏng tâm trạng của tôi hoàn toàn, khi họ giành chiến thắng với tỉ số 3-0.

Mùa giải đó, tôi đã có chiếc tủ riêng cho mình trong phòng thay đồ. Tôi được thừa kế nó từ Guillermo Amor, và nó nằm giữa “hai con bò thần thánh”: Figo và Guardiola. Hai người họ, cùng với Luis Enrique, Abelardo và Sergi là những đầu tàu không thể chối cãi của đội bóng. Mặc dù là lính mới trong mắt các đồng đội, nhưng tôi đã được “hai cận vệ già” bảo lãnh ở hai bên. Điều đó khiến cho tôi có những xúc cảm mãnh liệt. Những buổi tập luyện đòi hỏi một bầu không khí hết sức nghiêm túc. Nếu bạn không chăm chỉ làm việc, thì “Bố già” sẽ là người đầu tiên nhắc nhở và đưa bạn vào khuôn phép. Đó là những khóa huấn luyện bóng đá cấp tốc của các chuyên gia.

Cuối cùng tôi đã hoàn thành những bước đi chuyên nghiệp đầu tiên. Điều căn bản nhất, đó là, nếu bạn muốn đội bóng hoạt động hiệu quả, thì phải có “sự cạnh tranh lành mạnh” theo đúng nghĩa của từ này. Tôi muốn nói điều gì ư? Bóng đá chuyên nghiệp ngày nay không thể tồn tại nếu không có sự cạnh tranh và tính đối kháng, nhưng tất cả chúng cần đặt trong sự tôn trọng lẫn nhau và sự thân thiện.

Việc phát triển quá nhanh không phải là dễ dàng cho một chàng trai ở độ tuổi 18. Bởi vậy tôi hiểu rằng, mình cần phải mạnh mẽ nếu muốn chơi bóng trong đội hình chính. Phát triển càng chậm, càng nhanh vấp ngã. Những ngày đầu, tôi không có bạn đồng trang lứa để cùng chia sẻ khó khăn và những thiếu thốn trong màu áo “Xanh-Đỏ” (Blaugrana). Những cầu thủ trẻ nhất, ngoài tôi ra, đó là Roher và Arnau, nhưng họ hơn tôi vài tuổi. Thời điểm đó, có lẽ tôi là tấm bùa hộ mệnh trong phòng thay đồ. Không, điều đó không có nghĩa là tất cả đều không chú ý đến tôi. Điều đó là bình thường, những lão tướng nói chuyện về những chủ đề riêng của mình, mà tôi chưa đủ tuổi để hiểu tất cả.

Dù sao thì trong mùa giải đầu tiên của mình ở đội I, tôi đã nhận được hàng loạt lời ca tụng của báo chí sau bàn thắng đầu tiên vào lưới Valladolid. Các phóng viên đặt cho tôi biệt danh “Đấng cứu thế” cho chiếc ghế HLV của Van Gaal. Một tuần trước đó, Chủ tịch Nunez đã đi xuống phòng thay đồ để yêu cầu các cầu thủ giữ bình tĩnh và đặt niềm tin tuyệt đối vào “người Hà Lan”. Nhưng tôi biết điều gì đang xảy ra, không có khói mà cũng chẳng có lửa. Tôi muốn giải thích ngay lập tức, đó không phải sự thật. Một số đồng đội quy kết cho bàn thắng của tôi là một sai lầm, rằng đó như là một sự cố tình phô trương và cứu rỗi (chiếc ghế HLV) . Nếu ai đó đã từng nghĩ vậy, thì đó chỉ như là một trò đùa nhằm vào tôi.

 

Đề xuất của biên tập viên:

Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (phần 12)

Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (phần 11)

Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (phần 10)

Vũ Lộc

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.