Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (phần 9)

Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (phần 9)

Chương 4 (phần 1): Đồng nghiệp với nhóm đầu

Tháng 7/1997, Joan Martinez Vilaseca, người phụ trách tất cả các nhóm cantera của Barcelona, đã nói với tôi rằng, tôi được nhảy vượt cấp lên thẳng Barca B, thay vì Barca C. Vài ngày trước, Villa đã thông báo cho tôi quyết định đó, và tôi đã hoàn toàn sẵn sàng cho việc gia nhập đội II với sự dẫn dắt của HLV mới – José Maria Gonzalvo. Vào thời điểm đó, Villa đã không nói với tôi bất cứ điều gì. Sau này tôi được biết rằng, Villa đã sẵn sàng cho việc huấn luyện đội B, nhưng Serra Ferrer đã điều chuyển ông xuống Barca C. Dù sao tôi cũng không hề đơn độc trong cuộc hành trình ở đội dự bị. “Đồng đảng” của tôi gồm Luis Garcia và Antonio Hildaldo.

Trước khi bắt đầu mùa giải mới, tôi đã bị rơi vào trạng thái của chủ nghĩa siêu thực. Bây giờ tốt hơn hết là nên nói ra, nhưng lúc đó thực sự là một bi kịch. Tôi đã đứng trên bậc thang của xe buýt và chuẩn bị cùng Đội tuyển trẻ Quốc gia đến Andora, nhưng có một cuộc gọi từ CLB thông báo rằng, tôi không được đi đâu hết, một khi chưa ký hợp đồng với “Barca”. Có lẽ chủ tịch Nunez không muốn lặp lại “bi kịch Gerard”, cầu thủ đã chuyển đến Valencia hoàn toàn miễn phí. Bởi vậy, Nunez yêu cầu tất cả các “cantera” ký hợp đồng chuyên nghiệp. Trong tình hình rối loạn như vậy, tôi cùng với Mario và Jofre đã gọi cho cha tôi đến Camp Nou để giải quyết hiểu lầm.

Đúng là một vài ngày trước khi sự việc này xảy ra (Gerard Lopez ra đi), Vilaseca đã giải thích cho chúng tôi về chuyện ký hợp đồng mới, nhưng đó mới chỉ là những ám chỉ, chưa rõ ràng rằng chúng tôi cần phải ký hợp đồng mới ngay lập tức. Vào thời điểm đó, tôi chỉ muốn chơi bóng, bởi vậy bỏ qua hết những thủ tục phiền hà, tôi đã ký hợp đồng và chấm hết. Tôi sẽ bị rằng buộc với câu lạc bộ trong bốn năm với điều khoản mở rộng thêm ba năm, và được trả 4 triệu peseta. Làm như vậy là thuộc thẩm quyền của CLB, nhưng tôi nghĩ có thể “vượt rào” bằng cách khác.

Tôi bắt đầu phục vụ ĐTQG tại Andora, và sớm bị chìm trong bầu không khí bóng đá chuyên nghiệp. Posanko, HLV vật lý trị liệu của đội bóng đã “nạp” cho chúng tôi đủ thứ: đẩy tạ và làm việc mà không có bóng. Điều đó quả thực quá sức chịu đựng của tôi, bởi vì cơ thể ấy “chưa đủ lớn”. Tôi 17 tuổi, nhưng cơ thể cứ như của đứa trẻ vị thành niên.

Barca B tôi cần phải vứt bỏ tâm trạng ấy đi. Mỗi buổi tập là một cuộc chạy đua, để xem ai sẽ được chọn vào đội hình thi đấu trận cuối tuần. Mỗi ngày, bạn cần phải chứng tỏ được sự tiến bộ của mình. Ở vị trí của tôi là một sự cạnh tranh khốc liệt: Miguel Ángel Lozano và De Marcelius (?! Chưa chắc chắn tên cầu thủ này).

Miguel Angel, người bạn lớn của tôi cho đến giờ, thường đưa tôi đến Camp Nou mỗi ngày trên chiếc xe “Mini”, bởi ông sống ở Sabadell. Ông đã đặt cho tôi biệt danh, mà tôi sẽ mang nó theo cho đến suốt đời – “Pelopo”. Tôi sẽ không đi vào khía cạnh lịch sử ngôn ngữ học của từ này, mặc dù tôi nghĩ rằng Miguel Angel đã công khai ý nghĩa của nó. “Pelopo” – đó là một từ đồng nghĩa với “chàng trai”, hoặc “cộng sự”. Biệt danh đó ra đời bởi “sự khăng khít” giữa tôi và Gabri. Bây giờ, để cho ngắn gọn, họ gọi tôi trong phòng thay đồ là – “Pelo”.

Tôi đã hơi lạc đề một chút. Quay trở lại thời kỳ tôi ở Barca B, nơi đem lại cho tôi nhiều bất ngờ thú vị nhất. Cuối tháng 8, Van Gaal nói rằng tôi sẽ có tên trong đội hình tham dự Champions League. Cùng với tôi còn có Serron, Puyol, Cuadrado, Jofre và Raul. Tất cả đều dưới 20 tuổi, đúng như nguyên tắc của UEFA.


Người phụ trách mới – Serra Ferrer cũng dành sự quan tâm đối với tôi, bởi ông đã từng triệu tập tôi vào ĐTQG trẻ. Cứ hai lần trong một tuần, vào lúc 8 giờ sáng, chúng tôi luyện tập tại Hospitalet Nord, Mini Estadi, dưới sự chỉ đạo của trợ lý của Ferrer – Pep Alomar. Họ tin rằng chúng tôi là một tập thể những “cantera” hoàn hảo, và những bài toán đặt ra để điều chỉnh đội bóng sao cho phù hợp với đội I, càng sớm càng tốt. Đội bóng có 20 người, được tuyển chọn từ “Juvenil”, “Barca C” và “Barca B”. Cầu thủ trẻ nhất là Haruna Babangida, người vừa mới tròn 15 tuổi.

Tôi có mối quan hệ thân tình với Ferrer. Mặc dù luôn đặt ra những yêu cầu rất cao, nhưng ông rất công bằng. Thậm chí ông còn viết thư đề nghị lên cấp trên để tưởng thưởng, với số tiền là 1 triệu peseta mỗi năm cho thái độ luyện tập chăm chỉ của tôi.

Trong tháng mười, tận dụng lúc các cầu thủ phải tập trung cho ĐTQG, chúng tôi đã thi đấu với các anh đội I. Đến giờ tôi vẫn nhớ, mặc dù nó không phải là điều gì đó quá lớn lao, nhưng chúng tôi đã hòa 2-2 trên thế thắng với các cầu thủ đàn anh.

Van Gaal tiếp tục chăm chỉ dõi theo đội dự bị. Sự hiện diện của ông ấy ở “Mini Estadi” được coi là điều bình thường, đồng thời là một động lực to lớn cho tất cả chúng tôi. Đội bóng đã khởi đầu mùa bóng thứ 3 ở Segunda B với những khó khăn nhất định, nhưng dần dần tăng tốc và đến tháng 12, chúng tôi đã dẫn đầu bảng xếp hạng.

 

Còn tiếp…

 

Đề xuất của biên tập viên: Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (phần 8)

Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (phần 7)

Vũ Lộc

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.