Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (phần 10)

Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (phần 10)

Chương 4 (phần 2): Đồng nghiệp với nhóm đầu

Thời điểm đó, bố tôi đã nhận được một cuộc gọi từ Carles Rexach. Ông ấy đã giới thiệu tôi đến chơi cho Yokohama Marinos trong ba tháng, với thu nhập 21 triệu pesetas. Carles đã chọn Mario, Felipe và tôi cho cuộc hành trình đến Nhật Bản. Serra Ferrer nhất quyết từ chối: Segunda B đang ở giai đoạn quyết liệt, và Van Gaal đã có kế hoạch chi tiết về việc sử dụng chúng tôi.

Và ngay tháng 11, Mario và tôi lần đầu tiên được gọi lên đội I. Chúng tôi được đăng ký trong trận đấu không có nhiều ý nghĩa tại Champions League với Newcastle, bởi vì Barca đã bị loại khỏi vòng bảng từ trước đó. Ngày 26, tháng 11, năm 1997! Ngày đã bùng cháy ngọn lửa trong tâm trí của tôi. Lần đầu tiên trong đời, tôi được ngồi trên băng ghế dự bị với số áo 29. Hai đêm trước đó tôi đã ở lại nhà của Mario, bởi nhà cậu ấy ở gần Camp Nou, và chúng tôi có thể luyện tập cùng nhau. Cả hai đã qua đêm tại khách sạn “Juan Carlos I”, và cũng là lần đầu tiên. Cuối cùng chúng tôi cũng không được ra sân. Van Gaal đã cho chúng tôi được “nếm trải” không khí ở đội I, và để chúng tôi trau dồi thêm kinh nghiệm.

Ở Barca B, mọi thứ không thể tốt hơn. Chúng tôi vẫn ngự trị ở vị trí số 1 trên bảng xếp hạng, chiến thắng tất cả các trận và chờ đợi những trận play-off để được thăng lên giải hạng nhì. Gonsalvo là huấn luyện viên, mà trong tay ông có nhiều “vũ khí” để nâng cao tình đoàn kết: vào thứ 5 hàng tuần, cả đội cùng nhau ăn tối tại nhà hàng của Barcelona.

Ông luôn nhấn mạnh rằng, tôi cần phải giữ được trạng thái tâm lý như đang có, bởi con đường trải nhựa lên đội I luôn sẵn sàng chào đón tôi. Và thực tế, Gonsalvo thường xuyên yêu cầu Van Gaal tạo cơ hội cho tôi.

“Ở cantera, chúng tôi có một Guardiola mới” – Chủ tịch Nunez nói trên “Radio Catalonia”. Những lời đó như một luồng khí nóng chạy dọc cơ thể tôi. Mội vài ngày sau, Van Gaal công khai trước tất cả: “Chúng ta có một cầu thủ cây nhà lá vườn, có kỹ năng là sự pha trộn giữa Amor và De la Peña”. Bây giờ tôi mới hiểu rằng đó là một lời khen ngợi, còn khi đó tôi đã cảm thấy áp lực rất lớn vây quanh mình.

Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (phần 10)
Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (phần 10)

Tuy nhiên, phải thừa nhận rằng các cầu thủ cantera thời đó rất may mắn bởi được đích thân Van Gaal giám sát và che chở. Ông thường xuyên gửi các trợ lý Frans Hoek, Van der Lem và cả Mourinho đến theo dõi và chỉ dẫn trong các buổi tập.


Tôi cố gắng tập trung vào các trận đấu của đội dự bị, mặc dù nó không hề dễ dàng, bởi một mặt tôi phải tập luyện ở đội I, mặt khác phải chuẩn bị cho các trận đấu play-off, cùng với Cadiz, Real Madrid B và Leonesa. Chúng tôi đã lọt vào vòng cuối cùng, và còn 2 trận với Real Madrid B để tranh 1 suất lên hạng Segunda. Trước cuộc đối đầu này, Real đang hơn chúng tôi 1 điểm, và nếu để thua ở “Mini Estadi” thì mọi kế hoạch của đội bóng sẽ bị phá sản, bởi “kền kền” là một đội bóng hết sức khó lường. Người hâm mộ đã đáp lại sự kêu gọi của chúng tôi: Mini Estadi đã được lấp đầy, không còn một chỗ trống. Tiếng còi trận đấu bắt đầu, đội bóng như hóa thân thành “Dream Team” huyền thoại. Chúng tôi có tất cả, theo đúng nghĩa đen, mọi pha bóng tấn công của đối thủ đều bị bóp nghẹt từ trong trứng nước, trận đấu thực sự bùng nổ. Puyol thi đấu với bàn tay bị gãy, còn Ismael, Gabri, Mario và Jofre đã dẫn dắt đội bóng “lên đỉnh”. Hết hiệp 1, chúng tôi dẫn trước 5-0. Trong phòng thay đồ, chúng tôi cười vang và hứng khởi. Trận đấu kết thúc với năm bàn thắng và được tưởng thưởng bằng tràng pháo tay cuồng nhiệt của các vị khách danh dự dành cho Chủ tịch Nunez.

Van Gaal đã không thể tham dự trận đấu này, nhưng một tuần sau đó ông đã cùng đội bóng đến Bernabeu. Mặc dù Madrid đã đại bại, nhưng nếu họ đánh bại chúng tôi ở trận lượt về trên sân nhà, chúng tôi sẽ ở lại Segunda B. Chúng tôi quyết tâm giành chiến thắng, chứ không có tư tưởng cầu hòa.

Một vài giờ trước trận đấu, một vị lãnh đạo của Barca đã tiết lộ với tôi rằng, Van Gaal đang ở trên khán đài và ông ấy sẽ xem xét giò cẳng của tôi. Đội bóng đã tiếp tục chiến thắng 2-0 trong trận “El Clasico B”. Van Gaal đã ăn mừng các bàn thắng của chúng tôi một cách điên cuồng từ hàng ghế VIP. Chủ tịch Lorenzo Sanz của Madrid đã ngứa mắt, và buộc Van Gaal phải rời khỏi chỗ của mình trước khi trận đấu kết thúc.

Barca B đã mở toang cánh cửa để trở lại Segunda! (giải hạng nhất).

 

Hết chương IV.

 

Đề xuất của biên tập viên: Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (phần 9)

Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (phần 8)

Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (phần 7)

Vũ Lộc

Vũ Lộc

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.