Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (phần 7)

Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (phần 7)

Chương 3 (phần 1) – Bản sao của Pep​

Joan Villa xuất hiện trong cuộc sống của tôi vào thời điểm, khi tôi 13 tuổi và vừa chuyển từ Infantil B lên Infantil A. Tôi tự hào khi nhận thức được rằng, tất cả những kỹ năng trong bóng đá mà tôi có được đều nhờ sự chỉ bảo của ông ấy. Khi Van Gaal – HLV đội I – chỉ dẫn cho chúng tôi cách luyện tập của một “số 4” và “số 6”, tôi đã “bắt quả tang” Villa cũng đang nuốt từng lời của HLV người Hà Lan. Ông ấy là một chuyên gia thực sự trong lĩnh vực bóng đá, nhưng vẫn không bao giờ ngừng học hỏi. Đối với tất cả, những người từng học lớp của Villa, đó là những dấu ấn khó phai. Và thật ngạc nhiên, Villa không cần phải “khắc” những điều đó trên những tấm gỗ. Không chỉ vậy, ông ấy quả thực là người đàn ông tuyệt vời, nhưng cũng có nghĩa rằng sự đòi hỏi (về chuyên môn) từ ông là lớn nhất. Đến giờ tôi vẫn nhớ câu chuyện của mình trong mỗi buổi học, mà nó có thể mất đến hai giờ. Chúng tôi tranh cãi về cách phòng thủ, một lần khác – phạt góc, sự di chuyển của các hậu vệ, sự di chuyển trên khắp mặt sân (pressing),… Sau khi đã thảo luận xong, chúng tôi bắt đầu thực hành, bởi theo Villa (cũng như thầy Laureano Ruiz), luyện tập cần mẫn là cách cần thiết để “học thuộc” lý thuyết.

Tôi đã trải qua 4 năm dưới sự dẫn dắt của thầy Villa: Từ Infantil A đến Juvenil A, học tập và tận hưởng cuộc sống cùng nhau. Bởi vậy, tôi có thể lớn tiếng nói rằng, ông ấy là người cha bóng đá thứ hai, sau cha đẻ của tôi, tất nhiên rồi. Tôi không hiểu vì sao ông đã không ở lại Barca. Ông ấy có lý do riêng để rời khỏi La Masia, nhưng CLB thì mất mát rất nhiều từ sự ra đi đó. Villa, đó là Barca! Dòng máu Blaugrana tuôn chảy trong từng tế bào của ông ấy.

Villa đã dạy tôi cách đá phạt. “Cậu chỉ có một chạm” – tôi nhớ lại những lời ông nói – “Không bao giờ được sút nó lên trời, hãy đưa chân cao tối đa 3 cm so với mặt cỏ”. Cứ thế, mỗi ngày tôi lại nghiệm ra những điều mới.

Nhưng nếu tôi vẫn cho rằng Villa là người quan trọng nhất trong sự nghiệp của mình, thì đó là vì ông đã nhanh chóng nhận ra trong con người tôi là một tài năng tiềm ẩn. Trong báo cáo đầu tiên sau 6 tháng luyện tập, ông đã khẳng định: “Tôi nghĩ rằng với hình thể này, tốc độ và tính linh hoạt cũng như có cách đi đúng hướng, chúng ta sẽ có một Guardiola mới”.

Nói là làm, Villa bắt đầu “nặn” tôi giống Pep trong mỗi trận đấu. Tôi cần phải quan sát cách Guardiola làm những gì trên sân cỏ, và thực hiện nó như thế nào. Tôi đến “Camp Nou” xem mỗi trận đấu, xem cách Pep di chuyển, cách ông ấy đánh đầu, cách ông chỉ đạo các đồng đội xung quanh. Tôi quan sát tốc độ để Pep đưa ra một quyết định trước một tình huống, và cách ông ấy dẫn dắt trận đấu. Villa đưa cho tôi xem những tấm băng trận đấu của “Dream Team”, để tôi có thể tiếp tục hoàn thiện kỹ năng trên mọi phương diện. Cuối mùa giải, trong bài nhận xét về sự phát triển cầu thủ, HLV đã viết rằng tôi đã tiệm cận được cách chơi của Pep, và phải đặt ưu tiên “càng gần với cấp độ đó, càng giống càng tốt”.

Một năm sau, khi tôi đang chơi trong đội Cadet, Guardiola đã đến thăm buổi tập của đội bóng, qua sự giới thiệu của Villa. Một món quà tuyệt vời! Ông ấy đã ở đó, cách tôi chỉ vài centimet. Đồng thời, Pep đã nói chuyện với đội bóng và đưa ra những lời khuyên. Sau khi Villa nói với Pep rằng, tôi sẽ là một bản sao của ông ấy, Pep đã cho tôi một số lời khuyên hữu ích, và bảo tôi hãy tiếp tục luyện tập với tinh thần đang có. Sau này, khi đã ở Barca B, Villa cho tôi biết rằng Pep đến buổi tập đó là vì tôi, và để xem “giò cẳng” của cậu bé mà người ta cho rằng là “một bản sao” của ông ấy. Sau buổi tập, Pep đã nói: “Tương lai của cậu bé – thời gian sẽ trả lời câu hỏi này. Sau 4 năm nữa, cậu ta sẽ cho tôi về vườn”.

Bốn năm sau, tôi và Pep Guardiola đã là đồng đội, nhưng đối với tôi, ông ấy vẫn là một quyền uy không thể chối cãi. Nói chung, đối với tất cả các “cantera” (cầu thủ trẻ ở lò La Masia), có hai người để tất cả noi theo: Pep và Amor! Tôi nói như vậy không có nghĩa rằng họ là thần tượng của tôi (thực tế, Laudrup mới là thần tượng của tôi từ bé), mà bởi vì cách chơi bóng của họ đáng để cho chúng tôi phải học hỏi. Amor là một hình mẫu về một “cantera”, trên sân cỏ, cũng như ngoài đời thường. Pep – một “số bốn” lý tưởng!

Còn tiếp

 

Đề xuất của biên tập viên: Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (Phần 6)

Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (Phần 5)

Vũ Lộc

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.