Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (Phần 6)

Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (Phần 6)

Chương 2. (phần2) Bánh mỳ nướng “Philips”

Việc chuyển lên đội Infantil B đã khiến cho tôi cảm thấy đau đớn, bởi vì tôi phải chia tay những đồng đội cũ và cần phải trở thành một phần của đội bóng mới hình thành. Nó phá vỡ mọi kế hoạch của tôi. Chỉ có Miga được tiếp tục cùng tôi chơi ở đội bóng mới, còn lại đều chơi ở Infantil C. Rõ ràng rằng việc này chỉ có tốt cho tôi, bởi theo như HLV thì khả năng của tôi sẽ dễ dàng thích nghi với cấp độ cao hơn. Tôi thì không nghĩ như vậy.

Đầu tiên là tôi mất danh hiệu “đội trưởng”, và xuống dốc. Ba tháng đầu tôi đứng im một chỗ. Tuy nhiên, dần dần tôi đã thoát ra khỏi cú sốc và bắt đầu thích nghi với hoàn cảnh mới. Mùa giải này tôi đã làm quen với những người bạn, mà đã chơi cùng tôi cho tới đội dự bị (Barca B): Bermudo, Idalgo và Prats.

 

Ở thời điểm đó, Manuel Lobo là HLV của Infantil B, một con người rất nghiêm khắc và đòi hỏi cao, nhưng đồng thời ông rất giỏi và có nhiều kinh nghiệm. Ông luôn đưa ra những ví dụ về những trường hợp không thể trở thành cầu thủ chuyên nghiệp. Vào thời của mình, Lobo là một tiền đạo cực kì xuất chúng, nhưng sự nông nổi của tuổi trẻ đã khiến ông không đạt được thành công lớn. Thực tế là trong suốt sự nghiệp ông chỉ được chơi đúng một trận trong đội hình chính, và chính điều này đã khiến tất cả phải tò mò muốn biết được nguyên nhân. Sự việc là thế này: tháng 9/1984 đã xảy ra một cuộc đình công của các cầu thủ chuyên nghiệp, và các CLB đã miễn cưỡng phải thi đấu ở giải VĐQG vì khán giả. Vòng đấu đó Barca đã hạ Zaragoza với tỉ số 4-0, và Lobo ghi được 1 bàn từ chấm 11 mét. Đó là tất cả những gì ông làm được ở đội I. Lobo đã có cơ hội, nhưng ông đã không thể tận dụng được.

Lobo nói với chúng tôi rằng, ông là một ví dụ xấu để học tập, bởi vì ông đã sớm cuốn theo lối sống phóng túng, ăn chơi trác táng: “Tất nhiên, ai cũng có niềm vui “săn bắt” các cô gái trẻ. Nhưng những con ruồi và những miếng thịt băm hoàn toàn tách biệt nhau. Cần phải lựa chọn đúng con đường, và nghe theo lời cha mẹ!”. Những lời khuyên của ông rất có ý nghĩa và nội dung của nó không nhằm vào những đứa trẻ, mà dành cho những cầu thủ bán chuyên nghiệp. Lobo nói rất nhiều về những sai lầm thời trai trẻ, để dạy cho chúng tôi tránh xa và không đi vào những vết xe đổ đó. Ông nhấn mạnh: “Để đạt được những đỉnh cao trong bóng đá, các cậu phải hy sinh rất nhiều, và quên đi những sàn nhảy, cùng những cô gái đẹp”. Quả thực, ông đã quá dạn dày với cuộc sống này.

Với Lobo, chúng tôi có đã hoàn thành khóa học thực hành bóng đá đầu tiên: cách thoát khỏi sự kèm cặp và chạy chỗ như thế nào?
Thời gian này, những buổi tập rất đơn giản và rõ ràng. Lobo đưa ra các khái niệm và bài tập bóng đá cơ bản: sự luân chuyển của trái bóng, những pha chuyền bóng từ hai cánh, độ dài của đường chuyền,… Ông luôn luôn giảng giải rất dễ hiểu và rõ ràng. Nhắc đến điều này tôi lại liên tưởng đến người thầy cũ của mình – Luis Aragones.

Xavi Hernandez. "Barça - Cuộc sống của tôi!" (Phần 6)
Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (Phần 6)

Đến giờ tôi vẫn nhớ những bước chập chững đầu tiên ở Barca, nhớ đến Asensi, chuyên gia bậc thầy Cruyff và đặc biệt là Lobo, thì chắc chắn tôi không thể quên được chiếc lò nướng bánh mì hiệu “Philips”, thứ mà tôi tặng mẹ khi nhận được tháng lương đầu tiên từ FC Barcelona. Lúc đó, CLB trả cho tôi mỗi tháng 4000 pesetas tiền đi lại. Khi tiền đã nằm gọn trong túi áo, tôi đã quyết định thực hiện một bất ngờ thú vị cho mẹ mình. Tôi dẫn bà đến một trung tâm triển lãm đồ điện tử, và tôi bảo rằng bà có thể lựa chọn bất cứ thứ gì, nhưng không được vượt quá 4000 pesetas. Không đắn đo, bà chọn cái lò nướng bánh mì hiệu “Philips”. Khi rời khỏi cửa hàng, mẹ tôi đã rất cảm động, và tôi không thể không nhận ra những giọt lệ đang lăng trên má của bà.

Tuy nhiên còn một món quà hết sức giá trị nữa, đó là chiếc thẻ “socio” (thẻ Hội viên chính thức của CLB Barcelona) gắn liền với một chiếc ghế trên khán đài Camp Nou. Tôi chắc chắn rằng Maria Merce Creus rất thích nó, bởi mẹ tôi là một cules từ tận xương tủy. Bà đã chính thức là một “socio”. Sau này Oscar tặng bà một chiếc thẻ khác, nhưng không đánh số chỗ ngồi cụ thể. Tôi đã nói chuyện với Alejandro Echevarría về việc này, một người mà tôi đánh giá rất cao về sự tận tâm đối với bạn bè, và cậu ấy đã nói với tôi rằng, mẹ tôi có thể “chiếm” được hai chiếc ghế trên khán đài Camp Nou khi sở hữu chúng. Điều đó chẳng phải tuyệt vời hơn sao! Vâng, ngay cả khi mẹ tôi đặt chân đi hết nửa vòng trái đất này, thì trong mắt bà, hai chiếc thẻ “socio” này vẫn là những thứ có giá trị nhất.

Hết chương II.

 

Xem thêm: Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (Phần 5)

Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (phần 4)

Xavi Hernandez. “Barça – Cuộc sống của tôi!” (phần 3)

Vũ Lộc

Vũ Lộc

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.